Hiển thị các bài đăng có nhãn am thuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn am thuc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Khoai tây thần dược chữa bách bệnh

mai hien di dong Thuốc quý, chữa được nhiều căn bệnh gọi là khoai tây Solanum tuberosum L. khoa học, khoai tây chủ yếu được sử dụng cho thực phẩm, chế phẩm tinh bột được sử dụng trong thực phẩm, cồn công nghiệp, tập giấy, kích thước, ngành công nghiệp dược phẩm. Một số nước trên thế giới đã sử dụng khoai tây để điều trị bệnh tim mạch và một số kết quả tiêu hóa ở Nga, Ai-len, Thụy Điển, Mỹ.


Khoai tây chữa một số bệnh sau đây:

- Sốt do say nắng: các thiết bị đến các đền thờ và trán (kinh nghiệm Tunisia).

- Nhồi máu cơ tim: thường ăn củ luộc (văn hóa dân gian Nga).

Một nhà nghiên cứu ở Ireland và Boston cho thấy kinh nghiệm khoai tây chế độ ăn uống, tỷ lệ bệnh tim là 29%, trong khi khoai tây chế độ ăn uống không có tỷ lệ bệnh tim là 42%.

- Tăng huyết áp: hoa khoai tây uống trà tuyệt vời để thay thế.

- Nhồi máu cơ tim: tăng khoai tây trong khẩu phần ăn sẽ làm giảm lượng cholesterol có hại trong máu, không khí nhồi máu cơ tim, đồng thời giảm nồng độ kali nồng độ trong máu mà nguyên nhân góp phần vào tình trạng tắc nghẽn.

- Nhiều dịch dạ dày chua, nhu động ruột kém:

Sử dụng nước ép khoai tây để uống nước thường xuyên.

- Viêm dạ dày và tá tràng, giải độc cho bột khoai tây kết hợp uống tiêu hóa, hoặc khoai tây ăn liên tục với da.

- Đau bụng: vỏ khoai tây 10g. Sắc uống.

- Nhiễm khuẩn đường hô hấp: hít vào, thở khoai tây luộc.

- Trầm cảm: ăn khoai tây tăng kích thích cơ thể sản xuất thêm insulin và tryptophan lên não để sản xuất serotonin hơn dẫn đến trầm cảm, ức chế sự lo lắng. Trong các nghiên cứu tiến hành ở Thụy Điển và Mỹ cho thấy những người tự tử bị trầm cảm trong nồng độ serotonin não thấp.

- Bỏng, eczema, chấn thương: cắt dán khoai tây, vỏ.

- Béo phì: ăn khoai tây 8 tuần, những người béo phì có thể xuống đến 7kg nhà nước.

Theo ATBM

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Quà tặng Hà Nội

Quà tặng Hà Nội
Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút "quà Hà Nội" là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người cho. Con cháu ngày giỗ ky đưa về dâng cha mẹ, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con, và chồng đi làm Nhà nước ngày nghỉ mua tặng cho cô vợ mới cưới ... Bao nhiêu ý tốt tình hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đem đến cho khắp nơi các vị sành và trang nhã của băm sáu phố phường.

Hàng Quà Rong

Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường không để ý. Nếu chúng ta về ở tỉnh nhỏ ít lâu, hay ở ngay Hải Phòng, Nam Định nữa, chúng ta mới biết quà ở Hà Nội ngon là chừng nào. Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau ấy, thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm thế, ngon từ cái mùi thơm, từ cái nước chấm ngon đi.

Trong một ngày, không lúc nào là không có hàng quà. Mỗi giờ là một thứ khác nhau; ăn quà cũng là một nghệ thuật: ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy, mới là người sành ăn.

Các món ăn ngon theo chân gánh hàng rong tạo nên sự phong phú cho Quà Hà Nội
Tang tảng sáng, tiếng bánh Tây đã rao, lẫn với tiếng chổi quét đường. Đó là quà của những người thợ đi làm sớm. Rồi, có từng độ, phố xá vang lên tiếng rao "bánh rán nóng, trinh một, xu đôi" của một lũ trẻ con. Cái bánh rán vừa cứng và xấu, thật làm giảm thanh thế của quà Hà Nội, do một cửa hàng nào đó muốn kiếm lời, cứ muốn bắt thiên hạ ăn bánh rán lúc còn ngái ngủ.

Này đây mới là quà chính tông: bánh cuốn, ăn với chả lợn béo, hay với đậu rán nóng. Nhưng là bánh cuốn Thanh Trì mỏng như tờ giấy và trong như lụa. Vị bánh thơm bột mịn và dẻo. Bánh chay thì thanh đạm, bánh mặn đậm vì chút mỡ hành. Người bán bánh cuốn Thanh Trì đội mẹt và rổ trên đầu, từng tụm năm, bảy người từ phía Lò Lợn đi vào trong phố, dáng điệu uyển chuyển và nhanh nhẹn.

Rồi mùa nực thì hàng xôi cháo: cháo hoa quánh mùi gạo thơm, xôi nồng mùi gạo nếp. Xôi đậu, xôi lạc, xôi vừng mỡ và dừa. Ở, cái xôi vừng mỡ, nắm từng nắm con, ăn vừa ngậy vừa bùi. Mà có đắt gì đâu! Ăn một, hai xu là đủ rồi. Mùa rét thì xôi nóng, hãy còn hơi bốc lên như sương mù, ăn vừa nóng người vừa chắc dạ.

Và có ai ngẫm nghĩ kỹ cái vị hành khô chưng mỡ ở trong bát ngô nếp bung non; hàng giòn và thơm phức, những hạt ngô béo rưới chút nước mỡ trong ... Ngô bung (xôi lúa) thì có nhiều hàng ngon, nhưng ngon nhất và đậm nhất là ngô bung của một bà già trên Yên Phụ. Cứ mỗi sáng, bà từ ô xuống phố, theo một đường đi nhất định, đã ngoài hai mươi năm nay, để các nhà muốn ăn cứ việc sai người ra đừng chờ. Bà đội thúng ngô, tay thủ vào cái áo cánh bông, và cất lên cái tiếng rao, tựa như không phải tiếng người, một tiếng rao đặc biệt và kỳ lạ: "Eéé ...éc", "Eé ...ééc ...".

Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng rau v.v ... là những người ưa món quà gì vừa rẻ vừa ngon, lại vừa no lâu các cô khó tính, sành ăn và hay xét nét lắm đã có món quà của cô hàng cơm nắm lẳng lơ với hai quang thúng bỏ chùng. Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cả cô hàng, tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm, cô hàng trông cũng ngon mắt như quà của cô vậy.

Cơm nắm từng nắm dài, to nhỏ có, nằm trên chiếc mẹt phủ tấm vải màu trắng tinh để che ruồi, muỗi. Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn. Cơm cắt ra từng khoanh, cô hàng lại cẩn thận gọt bỏ lớp ngoài, rồi lại cắt ra từng miếng nhỏ, vuông cạnh và dài, để bày trên đĩa. Cô muốn xơi với thứ gì? Với chả mới nhé hay giò lụa mịn màng?

Các cô vừa ăn vừa nhai nhè nhẹ và thong thả hỏi han thân mật cô hàng: cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng nuôi con, đóng góp thì nhiều. Âu cũng là cái phận chứ biết làm thế nào.

Đối với các bà ăn rở và thích của lạ miếng và độc nữa đã có bà hàng tiết canh và lòng lợn. Một mâm đầy một bát tiết canh đỏ ối, ngòng ngoèo sợi dừa trắng, điểm xanh mấy lá húng tươi. Thế mà họ ăn ngon lành, một lúc hai, ba bát. Rồi đánh thêm một đĩa lòng vừa dồi, cổ hũ với tràng giòn. Ăn xong quét miệng đứng dậy, bước đi thành chậm chạp.

Sao bằng ra đầu phố ăn một bát phở bã của anh hàng phở áo cánh trắng, gilet đen, và tóc rẽ mượt? Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi thơm ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon cả Hà Nội không có đâu làm nhiều, thì nuớc dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt, và hành tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phở như thế nữa. Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn thêm bát thứ hai. Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơi. Và người hàng phố tìm dấu hiệu để gọi tên anh cho dễ nhớ: anh phở trọc, anh phở Bêrê, anh phở Mũ Dạ, anh phở Cao ... và dặn thằng nhỏ chớ mua hàng khác về "ông không ăn mà chết đòn".

Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì ở Hà Nội mới ngon. Đó là quà tất cả suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, ăn phở trưa, và ăn phở tối.

Phở bán gánh có một vị riêng, không giống như phở bán ở hiệu. Các gánh phở có tiếng ở Hà Nội đều được người ta đặt tên và tưởng nhớ: phố Ga, phố Hàng Cót, phố Ô Quan Chưởng, phố Cửa Bắc v.v ...

Bây giờ nhiều tài năng trẻ trong nghề phở mới nhóm lên và trái lại, những danh vọng cũ trên kia không chắc còn giữ được "hương vị xứng kỳ danh" nữa. Có người nào thứ chịu khó đi khảo nếm lại một lượt xem sao? Một vòng quanh Hà Nội bằng vị phở, chắc có lắm điều mặn, chát, chua, cay đấy.

Nhưng có một nơi phở rất ngon mà không có ai nghĩ đến và biết đến: ấy là gánh phở trong nhà thương. Trong nhà thương vốn có một bà bán các thứ quà bánh ở một gian hàng dựng dưới bóng cây. Cái quyền bán hàng đó là cái quyền riêng của nhà bà, có từ khi nhà thương mới lập. Bà là người ngoan đạo nên tuy ở địa vị đặc biệt đó bà cũng không bắt bí mọi người và ăn lãi quá đáng. Thức gì bán cũng ngon lành, giá cả phải chăng. Nhưng gánh phở của bà thì tuyệt: bát phở đầy đặn và tươm tất, do hai con gái bà làm, trông thực muốn ăn. Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút. Rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thỏang nhẹ như một nghi ngờ. Mà nhân tâm tùy thích, nhà hàng đã khéo chiều: ai muốn ăn mỡ gầu, có, muốn ăn nạc, có, muốn ăn nửa mỡ, nửa nạc, cũng có sẵn sàng.

Cứ mỗi buổi sáng, từ sáu giờ cho đến bảy giờ, chỉ trong quãng ấy thôi, vì ngoài giờ gánh phở hết, chung quanh nồi nuớc phở, ta thấy tụm năm tụm ba, các bệnh nhân đàn ông và đàn bà, các bác gác san, các thầy y tá, và cả đến các học sinh trường Thuốc nữa. Chừng ấy người đều hợp lòng trong sự thưởng thức món quà ngon, nâng cách ăn phở lên đến một nghệ thuật đáng kính.

Cùng một thứ quà nước và mặn như phở, Hà Nội còn có hãng mì và mằn thắn. Hai món này chắc hẳn là món ăn của người Tàu, cho nên hễ người Tàu làm thì ngon hơn, cũng như họ làm ngon nhiều món khác.

Cái chí của Việt ta cũng khác: món quà bán thì cứ muốn bán cho rẻ và nhiều, thích thế để xiêu lòng khách còn cái phẩm có tốt hay không, không quan tâm đến. Cho nên bát mằn thắn của người mình thì có đủ cả rau thơm, xà xíu, đôi khi mấy miếng dồi, và một phần chia tám quả trứng vịt. Mằn thắn thì làm rất to bột, nặn xuề xòa để trông càng to hơn, nhưng nhân thì hết sức kín đáo và nhỏ bé, vì được một tí thịt chỗ bạc nhạc, mua rẻ của các hàng thịt lậu ôi ở ngoại ô, lúc trút hàng bán rẻ. Nước cũng rất nhiều nữa, dềnh lên như ao sau trận mưa, nhưng nhạt ví như nước bèo. Ấy htế mà tất cả chỉ bán có năm xu. Tưởng đắt hàng là phải.

Thế mà không: người Hà Nội ăn quà sành, nên khó mà lấy nhiều làm hoa mắt người ta được. Có lẽ người bán nghĩ rằng quà rao là sực tắc, hai thanh tre gõ vào với nhau như tiếng guốc đi của một gái về đêm, mà sực tắc chính là hai tiếng Tàu Thực đắc mà ra. Thực đắc là ăn được, cho nên quà chỉ cốt ăn được, không cốt gì ăn ngon.

Về thức quà này, tôi lại nhớ đến một câu chuyện nhiều ý nghĩa, và có thể làm một bài học hay cho người mình. Trong lúc mọi người bán hàng Việt Nam mỏi vai lê gánh khắp phố mòn đốt tre vì tiếng gọi mà vẫn không bán được mấy, thì bỗng nhiên một hôm ở một phố ở Hà Nội nhỏ hẹp và đông đúc, nẩy ra một chú khách bán hàng rất dở người. Chú ta cũng bán mì với mằn thắn, cũng với giá năm xu, nhưng mì thì chỉ có mì không và mằn thắn chỉ có mằn thắn trần, đủ mười lăm cái. Nhưng nước rất trong và rất ngọt, mì thì đậm vị và dẻo, mằn thắn thì bột mềm và mỗi cái có nhân một con tôm. Ăn mãi vẫn ngon không thấy chán.

Bán hàng không cần gánh đi đâu, và cũng không cần gì bát. Ai muốn ăn thì đến hàng mà ăn, ai muốn mua đem bát lại mua, và người nhà mang về, chứ một bậc thang ngắn bác cũng không chịu bước lên. Bác bán hàng cửa quyền như thế, người ta tuy tức vì cái làm bộ kiêu kỳ của bác, chê vì quà của bác đắt hơn quà của các hàng thường, nhưng người ta vẫn phải mua, vì quà của bác ngon. Người mua ngày dần đông: một bác bán không đủ, phải làm hai gánh, rồi ba, rồi bốn, rồi năm sáu. Mỗi gánh bác phải thuê người bán, mỗi tháng công năm đồng. Những người này bèn cách ăn bớt: một lượng bát mì bác bán, cứ ba bó mì thì họ lạibớt một; mười lăm cái mằn thắn thì họ bán có mười hai.

Nhưng mặc lòng, hàng bác vẫn bán chạy. Mỗi gánh ít nhất bác cũng được lãi ba đồng một ngày. Sáu gánh vị chi là mười tám, một tháng lãi năm trăm hơn. Sáu tháng sau khi bác ở Hải Phòng đặt chân lên Hà Nội, bác đã nghiễm nhiên trở nên một người giàu.

Thế mới biết nghề gì là không có lãi, mà cái nghề mà chúng ta tưởng là hèn mọn ấy lại chóng làm người ta giàu hơn chánh vạn nghề khác. Miễn là thức hàng bán xứng với đồng tiền, đừng lừa dối người mua của ngon thì người ta ăn, đắt rẻ không kỳ quản. Đó là một sự thất giản dị trong nghề buôn bán, mà tiếc thay, nhiều nhà buôn người mình không biết đến, hoặc người mình làm tồi bán rẻ hoặc họ đánh lừa được người mua thì lấy làm sung sướng.

Tôi quên nói nốt rằng chú khách bán mằn thắn trên kia, giá cứ giữ lối bán gánh như thế thì không sao. Có tiền, chú lại muốn làm ông chú hiệu chú mở hàng cao lâu to ở phía Mã Mây. Cái chí này thì không có gì đáng trách. Nhưng chú lại muốn giống các chủ khác ở chỗ đánh bạc chú đánh phán thán, rồi chú thua. Ba tháng sau, chú vỡ nợ.

Nhưng đấy là tại chú, chứ không phải là tại cái cửa hàng của chú, và cái phương pháp bán hàng của chú vẫn giữ nguyên giá trị khiến chúng ta nên theo.

Sau khi vỡ nợ, tay trắng trở về, chú lại ghé lưng xuống gánh lấy gánh hàng mằn thắn cũ tiếng vẫn rao vàng, và cái miệng vẫn tươi cười như trước Đó là một tấm gương mà chúng ta lại càng nên theo nữa.

>>> Còn quà Hà Nội

Quà tặng bánh

Quà tặng bánh
Có người bảo tôi rằng: “Ngồi mà kể lại những miếng ngon Hà Nội thì biết đến bao giờ mới hết?”

Thật thế, món ngon Hà Nội kể ra còn nhiều, nhưng ngồi mà nhẩm ra thì những món ngon đặc biệt Hà Nội cũng chẳng còn bao lăm nữa.
Ấy là vì Hà Nội 1953 đã thay đổi khác đi nhiều rồi, cũng như hầu hết các nơi. Sau một trận chiến tranh khốc hại, có nhiều món ngon đã mất hẳn như bánh ngỗng (áo bằng bột tẻ, nhân bằng thịt thăn, gia mộc nhĩ), bánh xèo; có nhiều món ngon nhưng bây giờ hiếm, lựa là kể tới, như bánh bò, bánh bèo, bánh xâm, bánh củ gừng; lại cũng có nhiều món ngon khác nữa, kể cũng thú lắm nhưng không... tiện nói ra như cái món “mộc tồn” chẳng hạn.
Để bù vào chỗ đó, bây giờ phố xá Hà Nội có những món ngon mới, hầu hết là lai Tây hay lai Tàu, như món thịt bò khô gồm đu đủ thái nhỏ, mùi và giấm, “lạp chín chương”, ăn vào thấy đủ các vị cay, chua, mặn, chát, món bánh “đùi gà” làm bằng bột mì và đậu xanh (rán mỡ), món mơ, mận, táo, khế ngâm nước đường (áng chừng ăn vào mát giọng nói trơn như khướu!); món cháo tiết dùng với “dồi chao quảy”, một đồng một bát; món bánh cari nếm thử một miếng cay cứ như nhai ớt; món phở Lạng Sơn ăn chua lòm lòm...

Món ăn ngon với bún riêu

Hay lắm. Mỗi ngày thêm một vị mới để mà đổi giọng đi cho hợp với thời đại, cái đó cũng chẳng có hại gì... có thứ thì bắt chước Tàu, có thứ thì bắt chước Tây, có thứ lại quảng cáo ăn ngon như đồ Mỹ, đồ Anh, nhưng rút cục lại Hà Nội còn có một món quà, không theo ai cả, đặc biệt Việt Nam, mà tôi dám chắc không có người Việt Nam nào không ăn, mà tôi lại dám chắc thêm rằng không có người Việt Nam nào không thích: đó là quà bún.

* * *
Bún, nhưng mà bún gì?

Quà bún có cả một trăm thứ, nhưng ai đã ở Hà Nội, ai đã đi qua Hà Nội, làm sao mà quên được thứ quà bún phổ thông nhất, bán với cái giá bình dân nhất, ăn một miếng mà nhớ đến một năm, là thứ quà bún chả?

Không một nẻo đường đông đúc nào của Hà Nội không có thứ quà này. Nhất là ở các chợ thì lại càng nhiều lắm. Ai cũng ăn chơi. Không nhiều đâu với đồng tiền bây giờ chỉ năm đồng bạc, ta đã có thể có một mẹt bún thật ngon, vừa dễ ăn mà lại vừa mát ruột, ăn tiện đáo để, không có phiền toái, nhiêu khê gì hết.

Người bán hàng xếp những lá bún nóng muốt vào trong một cái mẹt con trên trải một mảnh lá chuối xanh non, rồi gắp rau vào đó. Mấy cái rau xà lách, vài ngọn thơm, mấy cánh mùi: chỉ có thế thôi, nhưng lạ một điều là chưa đụng đến đũa, ta đã thấy thèm rồi, thèm quá, tưởng chừng như phải đợi lâu hơn một chút, không thể nào chịu được.

Ấy chính là vì trong khi ta ngồi nhìn người bán hàng gắp rau xanh ong óng để xen vào những lá bún trắng tinh thì mùi thơm của chả nướng đã cám dỗ khứu giác của ta mất rồi! Cái mùi quái lạ thay, nó tỏa ra trong không khí sao mà bay đi xa đến thế!

Ngồi ở trong nhà giữa phố, ta có thể ngửi thấy mùi thơm những gắp chả của hàng bún đỗ ở cuối phố nó bay đến nịnh nọt và khiêu khích những vị dịch tuyến của ta.

Mùi thơm quái ác, mùi thơm huyền ảo, nó làm cho ta nhớ đến nhiều kỷ niệm thiếu thời, lúc ta hãy còn ở trong những căn nhà cổ tối tăm như hũ, trưa trưa thì mẹ lại gọi hàng bún chả quen ở hàng Bông Nệm hay ở đầu ngõ Tô Tịch lại để cho con mỗi đứa một mẹt hai xu.

Thời kỳ đó xa xôi lắm rồi, nhưng vị ngon của bún thì không sao quên được. Bao nhiêu năm đã trôi qua? Đời người ta đã ăn bao nhiêu ngàn, vạn mẹt bún chả rồi?

Ấy thế mà cho đến tận bây giờ, cứ hồ ngửi thấy mùi thơm của chả quạt ngoài đường hay trông thấy mẹt bún óng mềm, giữa có một chén nước mắm trong đựng mươi miếng chả thì ta vẫn cứ thấy còn thèm và đôi khi không nhịn được, phải tạt vào nhà bạn hữu nào gần đó bảo làm ngay một mẹt ăn chơi cho thỏa.

Bún thì nhỏ sợi mà trắng, rau rửa sạch trông cứ mát lì đi, chấm nước mắm thật ngon, rắc một chút hạt tiêu và điểm dăm ba nhát ớt, tất cả mấy thứ đó nổi hẳn vị lên nếu ta biết cách ăn điểm vào cho thật đúng lúc những miếng chả nướng vừa vặn một cách thần tình.

Có hai thứ chả: băm và nướng. Muốn ăn riêng một thứ cũng được, nhưng ăn cả hai thứ chả trong một chén nước mắm, ta dễ thấy được hoàn toàn vị thơm ngon, nhất là thứ chả băm mềm “đi” với thứ chả miếng sậm sựt tạo thành một sự nhịp nhàng cho khẩu cái, ngồ ngộ, mà dùng có nhiều hơn một tí cũng không thấy nản.

Có người lấy làm lạ sao chả của hàng bún lại ngon hơn của nhà làm. Vì thế, những bà có tính hay nghi đoán rằng có lẽ lúc ướp thịt, hàng bún chả có thêm “một thứ gì” (mà thứ gì đó hình như là mỡ... cầy); nhưng nhiều người không nghĩ như thế và cho rằng tất cả nghệ thuật làm cho chả thơm ngon là lúc đặt gắp chả lên lò than vậy.

Theo lời các bà này thì chả nướng ở nhà phần nhiều hay nướng bằng than hồng quá thành ra mỡ ở trong gắp chả rỏ mất cả xuống than, lắm khi lại bốc lên và làm cháy mất cả thịt bên ngoài, mà thịt ở bên trong có thể nhiều khi còn sống.

Những hàng bún chả rong không mấy khi làm thế: cái lò của họ nhỏ (thường là những hộp bánh qui bằng sắt tây) và chỉ có một chút than thôi.

Đặt mấy gắp chả lên, họ phe phẩy cái quạt cho than cháy vừa hồng, thành ra mỡ trong chả không mất nhiều và chả thì âm ‘, vừa vặn, không bị cháy, bên ngoài se mặt mà bên trong vừa chín. Thành ra thơm như thế!

Chẳng biết bảo như vậy có đúng không?

Nhưng có một điều mà ai cũng nhận thấy rất rõ ràng là nước chấm của hàng bún chả được chế hóa một cách rất tài tình, đặc biệt. Bún chả nổi vị chính là nhờ đó: nước mắm không mặn, giấm pha rất vừa tầm, thêm một tí hạt tiêu và ớt vào, chấm bún và rau ăn cứ êm lừ đi thôi, không bao giờ xóc mà cũng không bao giờ cứng.

Chính cái thứ nước chấm đó làm cho người ta nhớ bún chả vô cùng, đã ăn một bận không thể nào quên được. Hơn thế, có người lại còn ghiền nữa. Tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ một bà cụ ở Nghệ, trước đây, vẫn ra cất hàng ở nhà tôi, mê bún chả lắm, hễ chuyến nào ra Hà Nội là y như phải ăn bún chả kỳ cho thỏa thích. Nghĩa là bất cứ nhà nào mời bà ta xơi cơm gà cá gỏi, bà cũng khước từ, chỉ toàn một ngày hai bữa bún chả - mà ăn cứ như thể là chan nước chấm...

Bún chả có tiếng ở Hà Nội bây giờ không có mấy, không phải vì làm kém, nhưng chính vì hàng nào cũng sàn sàn như nhau. Nhưng hàng bún ở trên chợ Đồng Xuân ít khi vắng khách; các bà hàng phố, sau khi mua bán, thường vẫn ngồi ăn uống tự nhiên trên những tấm ghế dài, trước những cái lò nướng chả, khói bốc mù mịt và thơm phưng phức. Ai có tính ngượng nghịu, không dám ngồi thưởng thức miếng ngon Hà Nội ở những chỗ đông người, có thể tìm đến một cửa hàng bún chả có tiếng ở phố Gia Ngư - một hàng nho nhỏ xinh xinh, khá nổi tiếng và đông khách lắm.

Đây có lẽ là cửa hàng bún chả thứ nhất ở Hà Nội, vì từ trước đến nay, bún chả chỉ gánh bán rong ở đường hay bán quán ở trong chợ mà thôi. Ngoài bún chả, nhà hàng này chỉ toàn bán quà Việt Nam như bánh tôm, chả ràn và thang, nên những người thèm nhớ quà đất nước lấy làm thú vị, hay năng lui tới - nhất là các bà, các cô xót ruột thường ưa thưởng thức những quà gì mát, có giấm chua, có ớt và rất nhiều rau sống.

Trái với bún chả, món cuốn, trước kia chỉ ăn vào dịp Tết và do người nhà làm lấy thì bây giờ ở Hà Nội lại thường thấy bán rong ngoài phố - và bán gánh như bánh đúc, bánh tro, bánh bèo, bún chả hay cháo sườn.

Ăn món này, được một cái là lạ miệng, chớ thực ra thì không biết thế nào là ngon đặc biệt.

Bởi vì cuốn quanh quẩn chỉ có mấy thứ: tôm, thịt, củ cải khô và vài thứ rau như mùi, thơm cùng với bún cuộn vào trong một lá rau diếp, ăn với giấm cái và chấm nước mắm cà cuống, nên phần nhiều cái ngon không được trội hẳn, nhưng không phải vì thế mà món cuốn không làm cho ta thích thú.

Tôi thích cái thứ cuốn chính do tay mình cuốn lấy, dùng bún “con bừa” mỗi miếng to độ bằng con dao bài,  cho thật vừa giấm cái, tay thì gắp món này món nọ mà miệng thấy thèm được ăn ngay.

Giây phút chờ đợi đó làm cho cái vị ngon của cuốn tăng thêm lên nhiều. Chấm vào chén nước mắm cà cuống rồi đưa lên miệng, cuốn đem lại cho ta một cảm giác dịu hiền, mát ruột, ăn một rồi lại muốn ăn hai - mà ăn thì ăn to mới thú, ăn cuốn mà nhỏ nhẻ thanh nhã phần nhiều là mất ngon đi.

Đó cũng là một sự đáng tiếc cho những người thích ăn ngon vậy.

Trái với cuốn, thang lại càng ăn cho thật nóng rẫy lên bún chần kỹ đơm ra từng bát rồi trứng tráng, giò thái chỉ, thịt gà băm với nấm hương, ruốc, tôm he, rau răm cũng băm nhỏ; giữa, một hai miếng trứng muối đỏ như hoa lựu: tất cả những thứ đó tạo thành một bức họa lập thể có những màu sắc rất bạo mà lại ưa nhìn trông vui mà lại quý.

Quý, nhưng mà làm cho thang ngon, nhất định là phải nhờ ở nước dùng nấu cách nào cho thật ngọt, mà đừng béo quá, lúc chan vào bát bún nóng cứ bỏng rẫy lên. Lúc đó, một chút mắm tôm cà cuống đệm vào làm tăng vị của thang lên đến cái mức ăn ngon gần như “không thể nào chịu được”, nhất là thỉnh thoảng ta lại đệm vào một miếng củ cải trắng nõn trắng nà, ngâm nước mắm tốt, nhai cứ giòn tanh tách.

Trước kia, thang và cuốn là hai món ăn quý, chỉ dùng vào ngày giỗ chạp hay trong dịp Tết - vào hôm hóa vàng.

Nhưng bây giờ thì thang và cuốn đã được bình dân hóa, ngày nào cũng có bán ở các cửa hiệu, ở chợ, ở các hàng “cơm tám giò chả” và bán cũng vẫn chưa được lấy gì làm đắt; tuy vậy, thang và cuốn cũng vẫn chẳng lấy gì làm phổ thông.

Kể về quà bún, mà phổ thông hơn cả, là bún riêu. Thứ bún để dùng trong món quà này không phải là bún lá nhỏ sợi, mà cũng không phải là thứ bún “con bừa” để ăn cuốn, nhưng là một thứ bún to sợi hơn một chút chế tại vùng Mơ, Vẽ, không trương lên như bún khác.

Không nhiều, một bát bún riêu chỉ năm hào, một đồng thôi, nhưng không phải vì thế mà không đẹp mắt. Bún óng mướt; chan riêu nóng lên trên, lấp la lấp lánh, màu gạch cua sắc tím điểm những chấm vàng kim nhũ li ti giữa vài cái dong cà chua hồng tái; rồi gia một tí mắm tôm vào, ăn với rau diếp non thái nhỏ như những sợi chỉ xanh... Đó là một món quà cổ kính, có thể bảo là quê mùa được, nhưng tôi đố ai trông thấy một mẹt bún riêu của người bán hàng dâng lên trong khói xanh nghi ngút mà lại không thèm và bảo “quà Việt Nam rẻ, không cầu kỳ mà quả là ăn ngon ra dáng!”

Cũng làm với thứ bún to sợi đó, còn quà canh bún nữa, cũng nấu với cua đồng, nhưng thêm mấy món rau rút ăn mát mà làm tăng cái ngọt của chất cua đồng lên bội phần. Nhưng đây là một cái ngọt chất phác của đồng ruộng, một cái ngọt thật thanh, một cái ngọt khác hẳn với cái ngọt của bún bung hơi ngậy.

Ai thích ăn quà bún mà xao những mỡ lên thì nên nếm món này; có bún mát, có nước dùng ngon, điểm mấy miếng đu đủ; dăm sợi dọc mùng, vài miếng sườn, nấu với cà chua và một chút nghệ óng ánh một màu vàng vương giả trông thật là vui mắt.

Nhưng mà đẹp mắt hơn và được nhiều người thèm hơn nữa có lẽ là bún ốc. Đó là một thứ quà, có thể bảo là đã đạt được tới cái đích nghệ thuật ăn ngon của người Hà Nội.

Ờ, ta cứ thử ngồi mà nghĩ thì có thứ quà gì lại lạ lùng đến như thế bao giờ? Chỉ mới trông thấy người đàn bà gánh hàng đi qua trước mắt, ấy thế mà ta đã bắt thèm rồi, bao nhiêu thóa tuyến đều như muốn làm loạn, không ngớt tăng cường nước miếng của ta.

Nhất là khi người bán hàng đỗ gánh xuống, xếp những khoanh bún trắng to bằng đồng bạc lên trên cái mẹt đệm một tờ lá chuối xanh, thì có thể nói ta gần như không thể chờ đợi lâu hơn nữa, phải ăn ngay không có thì khổ lắm.

Ấy là vì cái món ốc lõng bõng trong bát giấm nó quyến rũ người ta một cách thi vị quá: ốc béo cứ mọng lên; bỗng đậm, lại loáng thoáng dăm nhát khế, vài cái dong cà chua ngầy ngậy; nhưng tất cả những thứ đó có thấm vào đâu với làn váng nổi lên trên liễn giấm, óng a óng ánh vàng thắm như vóc nhiễu...

Gắp một khoanh bún lên chấm vào nước bỗng, hay húp một tí bỗng đó rồi gắp một con ốc lên điểm vào, anh sẽ thấy rùng mình một cách sảng khoái vì cái chất anh mới húp vừa thơm vừa ngậy, rơn rớt chua lại cay đáo để là cay.

Ăn xong một mẹt bún như thế, nhiều khi chảy nước mắt ra, như khóc. Nhất là các bà các cô thì ngượng quá, nhưng có biết đâu rằng nhiều khi giọt lệ đó, có người lại còn thấy ý nghĩa hơn giọt lệ tình, mà ta vẫn thấy nhắc nhở trong những tiểu thuyết hạ giá ca tụng những mối tình đau ốm.

Ai muốn thanh cảnh, chỉ ăn bún với đậu chấm nước mắm chanh ớt cũng thấy hay. Bún ăn với lòng là một món quà bây giờ phổ thông ở các cửa chợ và dân các phố đông người qua lại; thưởng thức với mắm tôm, chanh ớt, lòng tràng, ruột non, cổ hũ và gan phổi, cũng là một thú đặc biệt - mà giá có một chén rượu đưa cay, cũng chẳng... chết ai!

>>>   Chả cá
<  ="">

Quà ... Đó là

Quà ... Đó là
Chúng ta đã lần lượt điểm qua các thức quà rong ở Hà Nội, cả quà ngọt như đường mía lẫn quà nặm như muối Trương Lẫm. Tất cả những thứ quà đó chứng tỏ cái thay đổi lắm màu của sự thưởng thức của người Hà Nội, cái phong phú và cái tế nhị vô cùng. Có cả một chút ưa thích cái quá nóng, cái rờn rợn, thế nào nhỉ? Cả một chút tà hiếu nữa. Ớt thì thích ớt rất cay, cà cuống thì rất hăng, chanh thì ưa thứ chanh non cốm. Trong cái chua dấm dứt của nước bún ốc, trong cái béo ngậy ngọt của thịt lươn, trong cái vị khai nồng của sứa đỏ, biết đón hưởng cái thú mình làm ghê mình, như ăn chua với gừng, khế dấm với nước mắm, chứ không thẳng thắn, không thật thà như quà mộc mạc và giản dị các nơi làm bằng gạo mới, đỗ nành những món quà lương thiện không đánh lừa vị miệng và dạ dày. Những người của Hà Nội ba mươi sáu phố phường phức tạp hơn, và đáng yêu hơn cùng vì chỗ ấy.

Ngày trước, ngày tôi còn nhỏ, đã được thưởng thức một thứ quà rong đặc biệt gọi là bánh bật cười. Gói quà phong giấy tựa như phong thuốc lào, nhưng phồng hơn. Giá cũng rẻ; có một xu hai phong. Kẻ bán hàng là một người có tuổi, mất sắc và miệng tươi, đon đả mời chào các cậu bé ở trường về hay thơ thẩn chơi ở vệ hè. Ấy hình dung người đàn bà ấy tôi chỉ có nhớ được có thế, vì không ai được trông thấy người ấy hai lần.

Món ăn ngon với kẹo vừng

Xin mãi mới được đồng xu mới, tôi vội vàng và hí hửng ra mua thứ bánh lạ lùng ấy. Đem về mở ra khoe với mẹ, thì chỉ thấy bay ra ...hai con ruồi. Nó bay đi mất. Tôi ôm mặt khóc, còn cả nhà thì nổi lên cười. Nhưng tưởng mất một xu mua được một trận cười (tuy cười mình) tưởng cũng là không đắt và con mụ kia thật đáng thưởng tiền vì đã biết đánh trúng vào các lòng ham lạ của trẻ con Hà Nội.

Nhưng cái tục lệ đẹp đẽ ấy nay mất dần đi ... Sự sành ăn và cái thưởng thức của người nơi văn vật đã kém sắc sảo, ý nhị rồi chăng? Có thể mới ra đời được những thứ phục linh cấu xanh đỏ và nhây nhớt, những thứ kem "Việt Nam" và "Hải Phòng" và "Thượng Hải" và trăm thứ bà dằn vừa nhạt vừa tanh, cái thứ ghê gớm "chè trân châu! glacé"; còn có thứ kẹo rắn như đá núi Cai Kinh của chú Khách đập hai thỏi sắt vào nhau làm hiệu, cái thú thịt bò khô với củ cải (hay đu đủ?) đầm đậm, chế thêm ít phẩm đỏ, một thứ quà bẩn thỉu và độc vô cùng mà các học trò Hà Nội hay ưa thích ... Tôi còn tha hơn cái thứ "kẹo vừng, kẹo bột" ngày xưa tuy nó không ngon, nhưng ít ra cũng đem lại cho phố phường Hà Nội cái tiếng rao kéo dài và hơi buồn của lũ trẻ bán hàng.

>>>Vài thứ chuyên môn nữa
<<<Một thứ quà của lúa non: cốm

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Smoothie dưa hấu

Smoothie dưa hấu
Amthuchomnay - Một ly sinh tố dưa hấu có lẽ rất quen thuộc với bạn. Nhưng nếu thêm một chút nguyên liệu thì thứ đồ uống này sẽ trở nên mới lạ mà thơm, ngon cũng không kém!


Nguyên liệu:

Dưa hấu
Đường hoặc mật ong hay bất cứ chất tạo ngọt nào
Một chút muối
Nước vắt chanh hoặc chanh tây, vỏ chanh
Lá húng hoặc lá bạc hà
Rượu rum hoặc tequila
Một chút soda

Thực hiện:

Cho tất cả các nguyên liệu trên vào máy xay nhuyễn, đổ ra ly.
Trang trí thêm một cành húng hay bạc hà cho đẹp.
Uống lạnh sẽ ngon hơn.

Rau canh cua rau bina

Rau canh cua rau bina
Bát canh mang đậm hương vị đồng quê, màu nâu gạch cua chen giữa màu xanh của những lá rau tạo nên sự sinh động của bát canh.

Canh cua rau mồng tơi


Nguyên liệu:

- 300 g cua đồng xay.

- 1 quả mướp hương.

- 1 bó rau mồng tơi (hoặc rau đay).

- Mắm tôm, muối.

Thực hiện:

Rau mồng tơi nhặt lấy phần non, rửa sạch, cắt khúc nhỏ. Mướp gọt vỏ, cắt miếng vừa ăn.

Cua đồng cho vào thau với 1 lít nước, nhồi kỹ, rồi lược qua rây lấy nước, bỏ xác cua.

Đặt nồi nước cua lên bếp và đun nhỏ lửa. Thỉnh thoảng khuấy nhẹ, để thịt cua không bám vào đáy nồi. Nêm chút mắm tôm, muối.

Trong lúc nấu, thịt cua sẽ dần dính lại thành tảng và nổi lên. Khi thịt cua nổi lên hết, hớt bỏ bọt, cho rau mồng tơi và mướp vào, đun sôi trở lại cho canh chín.


Canh cua rau mồng tơi

Thưởng thức:

Múc canh ra tô, chú ý xếp phần thịt cua lên lớp trên. Dùng nóng hay nguội đều ngon.

Ăn với cà pháo muối rất ngon.

Cua cuộn

Cua cuộn
Không quá sang trọng, chỉ đơn giản từ những nguyên liệu dân dã: cua đồng, gà ta, tôm càng... với cách chế biến kiểu Việt, gia vị đậm đà, mỗi món ăn đem lại cho người thưởng thức mùi vị quen quen, lạ lạ, thấm dẫm hương quê.

Chả giò cua đồng
Món ăn ba miền: Chả giò cua đồng

Nguyên liệu:

3 con cua đồng
100g thịt xay
100g tôm sú
20g nấm mèo
40g khoai môn
20g cà rốt
1 củ hành tây
1/2 thìa cà phê muối
1 thìa cà phê đường
1/2 thìa cà phê tiêu
1 thìa súp hạt nêm
2 xấp bánh tráng

Dầu để chiên, rau sống, bún ăn kèm

Nước mắm chua ngọt: 1 củ tỏi, 1 trái ớt, 2 thìa cà phê tương ớt, 2 thìa cà phê nước cốt chanh, 2 thìa súp nước mắm.


Thực hiện:

- Tôm rửa sạch, bóc vỏ, xé lưng lấy chỉ đen, xay nhuyễn

- Cua đồng rửa sạch, cho vào xửng hấp 10 phút. Lấy cua ra, gỡ lấy thịt nạc.

- Cà rốt, khoai môn gọt vỏ, rửa sạch, thái chỉ. Nấm mèo ngâm nước nóng 2 phút cho nở, băm nhuyễn. Hành tây thái chỉ.

- Trộn tôm, cua, thịt xay với hành tây, cà rốt, khoai môn, nấm mèo, nem tiêu, hạt nêm, để 10 phút cho ngấm gia vị.

- Bánh tráng xấp nước, múc một lượng vừa đủ hỗn hợp tôm cua vào, cuộn lại. Làm lần lượt cho đến khi hết. Đun nóng dầu, cho chả giò vào chiên vàng.

- Nước mắm chua ngọt: Tỏi, ớt băm nhuyễn, trộn cùng hỗn hợp tương ớt, đường, chanh, nước mắm, khuấy đều.

- Dọn chả giò ra đĩa, ăn kèm với bún, rau sống, chấm nước mắm chua ngọt.

Mách nhỏ: Gạch cua béo, có mùi thơm đặc trưng của cua đồng. Dùng gạch cua phi thơm với hành tím băm trộn cùng nhân, chả giò sẽ ngon hơn.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Đậu phụ xốt cay kiểu Tứ Xuyên

Đậu phụ xốt cay kiểu Tứ XuyênVị béo của đậu hũ, thịt xay mềm thơm, vị gừng và sa tế cay nồng, cùng các gia vị khác hòa quyện vào nhau ngon tuyệt!
Mấy ngày nay trời cứ mưa rả rít. Thế là những món ăn cay và nóng sốt được dịp lên ngôi, chẳng hạn như: lẩu Thái, cá kho tiêu, sò lụa xào sa tế… Hôm nay, mình xin giới thiệu đến các bạn thêm một món ăn vừa cay vừa thơm, lại nóng sốt đưa cơm. Đó là món đậu hũ xốt kiểu Tứ Xuyên.

Nguyên liệu:

- 2 miếng đậu hũ trắng (các bạn có thể dùng đậu hũ Nhật, sẽ mềm và béo hơn)

- 150 gram thịt xay

- Vài tai nấm hương

- Sa tế, dầu hào, dầu mè

- Hành khô, gừng, hành lá, ớt tươi

- Gia vị
Thực hiện:

Bước 1: Đậu hũ rửa sạch, cắt miếng vuông vừa ăn.
Bước 2: Nấm hương ngâm nước muối, rửa sạch, cắt bỏ chân rồi xắt lát mỏng.
Gừng, hành khô bỏ vỏ, xắt lát mỏng. Ớt xắt lát. Hành lá cắt khúc ngắn, để riêng phần đầu hành và lá.
Bước 3: Ướp thịt xay với ít hạt nêm, hành lá, ớt xắt, để khoảng 10 phút cho thấm vị.

Bước 4: Đun nóng dầu rồi cho hành khô, đầu hành và gừng vào phi thơm.
Cho tiếp thịt xay vào xào, chú ý xào lửa lớn cho thịt không ra nước.
Kế đến, cho nấm hương xắt lát vào xào chín.
Bước 5: Nêm hạt nêm, dầu hào, dầu mè, sa tế cho cay cay mặn mặn vừa ăn. Thêm lá hành và ớt xắt vào thịt xào.
Bước 6: Cuối cùng, các bạn cho đậu hũ vào phần thịt, nấm đã nêm gia vị bên trên, để lửa riu riu cho đậu hũ thấm nước xốt là được.
Nếu các bạn dùng đậu hũ non của Nhật, miếng đậu sẽ rất mềm, dễ vỡ, nên các bạn nhớ hạn chế đảo đậu hũ trong nồi nhé.

Món đậu xốt kiểu Tứ Xuyên này dùng nóng mới ngon. Các bạn sẽ cảm nhận được vị béo của đậu hũ, thịt xay mềm thơm, vị gừng và sa tế cay nồng, cùng các gia vị khác trộn lẫn hài hòa.
Chúc các bạn thành công và ngon miệng với món đậu xốt kiểu Tứ Xuyên!

Trâm Đỗ(Eva.vn)

Trứng chim cút rim mặn ngày mưa

Trứng chim cút rim mặn ngày mưa Món trứng cút rim màu cánh gián, thơm ngon, mằn mặn rất thích hợp để thưởng thức với cơm nóng.
Nguyên liệu: (Món ăn dành cho: 2 người)

- Trứng chim cút: 20 quả
- Nước dừa: ½ bát con
- Đường, mắm, hạt tiêu, gia vị, hành
Tổng giá tiền: 20.000 đồng
Thời gian thực hiện: 15 phút
Thực hiện:

Bước 1: Trứng chim cút luộc chín, bóc bỏ vỏ.
Bước 2: Làm nóng một ít dầu ăn rồi cho trứng chim cút vào rán vàng đều các mặt.
Bước 3: Gạn bớt dầu ăn trong chảo. Cho một ít đường vào chảo dầu, đun cho đến khi đường chuyển màu cánh dán thì đổ bát nước dừa vào (có thể dùng dầu màu điều để thay thể - không phải thắng đường để tao màu).
Bước 4: Đun sôi nước dừa, thêm vào chảo một ít đường, mắm, hành băm nhỏ, gia vị. Sau đó cho trứng chim cút vào rim.
Bước 5: Rim trứng ở mức lửa nhỏ cho đến khi trứng thấm gia vị, nước trong chảo chỉ còn sền sệt thì rắc hạt tiêu vào rồi tắt bếp.
Trình bày ra đĩa và thưởng thức món trứng chim cút rim mặn bạn nhé!

Chúc bạn thành công và ngon miệng với trứng chim cút rim mặn!

Thùy Nguyễn(Eva.vn)

Thịt gà tẩm mật ong nướng xiên

Thịt gà tẩm mật ong nướng xiên Món thịt gà tẩm mật ong nướng xiên sẽ khiến bữa cơm chiều thêm ngon và hấp dẫn.

Nguyên liệu:

- 250g thịt gà, xắt miếng vừa ăn

- Que tre

- Dầu ăn

- Hạt vừng trắng

- Hành lá thái nhỏ

Gia vị tẩm ướp

- 1 muỗng cà phê xì dầu

- 1 muỗng cà phê dầu hào

- ¼ muỗng cà phê dầu mè

- ¼ muỗng cà phê rượu gạo

- ¼ muỗng cà phê dầu mè

- ¼ muỗng cà phê ngũ vị hương

- Hạt tiêu trắng vừa đủ

- ½ muỗng canh mật ong
Cách làm:

- Rửa sạch thịt gà, thái miếng nhỏ, đều nhau. Dùng khăn giấy thấm khô thịt..

- Que xiên tre ngâm vào nước 30 phút trước khi sử dụng.

- Ướp thịt gà với tất cả các gia vị trong 30 phút để thịt ngấm gia vị.

- Xiên 3-4 miếng thịt gà vào một que xiên, đặt sang một bên.

- Làm nóng bếp nướng rồi nướng thịt cho chín cả hai mặt. Thỉnh thoảng phết dầu ăn lên thịt gà cho khỏi bị khô.

- Phết mật ong, rắc vừng trắng và hành lá lên trên các xiên thịt gà nướng.

Thưởng thức thịt gà tẩm mật ong nướng xiên khi còn đang ấm nhé!

Chúc các bạn thành công và ngon miệng với thịt gà tẩm mật ong nướng xiên!

Kẹo Sữa (Theo Rasamalaysia)

Thịt bò nướng sả cực ngon

Thịt bò nướng sả cực ngonMón thịt bò nướng hòa quyện với mùi sả, cùng các loại gia vị khác khiến chẳng ai nỡ chối từ.
Nguyên liệu:

- 800g thịt thăn bò ngon

- 20-22 que xiên gỗ

Gia vị

- 1/3 chén sả băm nhuyễn

- ¼ chén củ hành tím băm nhuyễn

- 2 muỗng canh tỏi băm nhuyễn

- 3 muỗng canh nước mắm

- 3 muỗng canh đường

- 2 muỗng canh xì dầu ngọt

- 1 ½ muỗng canh dầu vừng

- ¼ muỗng cà phê muối

- ½ muỗng cà phê hạt tiêu

Trang trí

- ¼ chén lạc rác, đập dập

- ¼ chén hành lá xào (xào hành là với 2 muỗng cà phê dầu ăn trong 1 phút)

Cách làm:

- Thái thịt bò thành các miếng có kích cỡ 2 cm và có độ dày 0,75cm.

- Trộn tất cả các nguyên liệu tẩm ướp vào với nhau. Cho hỗn hợp gia vị vào thịt bò rồi trộn đều. Ướp thịt ít nhất 1 giờ.

- Ngâm các que xiên gỗ trong nước 30 phút.

- Khi thịt đã ướp xong, xiên thịt bò và các que.

- Làm nóng bếp nướng. Nướng thịt ít nhất từ 2 – 3 phút mỗi bên cho đến khi bò nướng chín.

Sau đó, cho các xiên thịt ra đĩa. Rắc các lạc đập dập, và hành lá xào lên trên trước khi thưởng thức bò nướng nhé!
Chúc các bạn thành công và ngon miệng với bò nướng nhé!

Kẹo Sữa (Theo Rasamalaysia)

Siêu thực phẩm cho thai nhi đủ chất

Siêu thực phẩm cho thai nhi đủ chất Khi mang thai, mẹ bầu nhớ bổ sung trứng, sữa chua, nước cam… vào thực đơn hàng ngày nhé!

Ăn uống để con đủ chất, phát triển tốt mà mẹ bầu không tăng cân quá nhiều là mong muốn của hầu hết chị em đeo "bao lô ngược". Tuy nhiên, không phải ai cũng chọn được những loại thực phẩm để bổ sung đủ dinh dưỡng cho thai kỳ. Theo các nhà nghiên cứu, phụ nữ mang thai cần bổ sung thêm 300 calo mỗi ngày. Vì vậy, mẹ bầu nên chọn những loại thực phẩm lành mạnh, giàu dưỡng chất mà không gây béo.

Nếu bạn đang phân vân trong việc chọn thực đơn mỗi ngày, hãy đừng bỏ qua 10 siêu thực phẩm dưới đây nhé!




Theo Khampha.vn

Gà xào thập cẩm ngon hết ý

Gà xào thập cẩm ngon hết ýMón gà xào thập cẩm ăn với cơm nóng sẽ rất ngon đấy chị em!

Nguyên liệu:

- 3 ức gà không xương, không da, cắt thành những dải nhỏ
- 1/2 màu đỏ ớt chuông, thái lát   
- 1/2 ớt chuông vàng, thái lát   
- 1 chén quả đậu (một ít), cắt đôi
- 1 củ hành tây, thái lát   
- 3 muỗng canh dầu ô liu   
- 3 muỗng canh dầu hào   
- 2 muỗng canh tỏi và xốt gừng (nếu không có xốt gừng, thay bằng tỏi và gừng tươi)   
- 2 muỗng canh nước xì dầu   
- 1 muỗng canh giấm rượu gạo   
- Muối và hạt tiêu   
- 1/4 chén nước   
- Húng quế để trang trí
Gà xào thập cẩm ngon hết ý
Hướng dẫn:

- Trong một bát lớn trộn 2 muỗng canh dầu ô liu, dầu hào, xốt tỏi và gừng, xì dầu, giấm rượu gạo, muối, hạt tiêu.

- Cho một nửa hỗn hợp gia vị đổ vào một bát nhỏ. Thêm nước vào bát nhỏ, trộn rồi đặt sang một bên.Thêm miếng thịt gà vào bát hỗn hợp gia vị lớn và đảo gà toàn bộ miếng gà được phủ đều gia vị. Ướp thịt gà trong khoảng 10 phút.

- Trong một chảo lớn, đun nóng 1 muỗng canh dầu ô liu còn lại. Cho thịt gà vào và nấu cho đến khi thịt được nấu chín và bắt đầu chuyển sang màu nâu. Cho gà ra khỏi chảo và đặt sang một bên.

- Cho hành tây vào cùng chảo và xào qua, cho thêm dầu ăn nếu cần thiết. Khi hành tây có màu trong hơn, thêm ớt, quả đậu và dầu hào. Đảo đều và nấu trong một vài phút. Nước xốt sẽ bắt đầu dày lên. Lúc đó, cho gà vào chảo và đảo đểu tất cả mọi thứ với nhau rồi tắt bếp. Cho gà xào thập cẩm ra đĩa, trang trí lá hung quế cho đẹp mắt và thưởng thức nhé!

Món gà xào thập cẩm này thưởng thức với cơm nóng sẽ rất ngon!

Gà nấu gừng kiểu Thái

Gà nấu gừng kiểu Thái Thỉnh thoảng thay đổi hương vị cho cả nhà bằng món gà nấu gừng kiểu Thái này nhé!
Nguyên liệu:

- 900g thịt gà

- 5 cm gừng, băm nhuyễn

- 1 củ hành, thái nhỏ

- 1 hộp sữa dừa

- 1 quả ớt chuông, thái nhỏ

- 3 muỗng canh dầu ô liu

- 1 quả chan, vắt lấy nước

- 3 tép tỏi, mài nhỏ

- 1 muỗng cà phê nghệ vàng
Cách làm:

Trộn 1 muỗng canh dầu ô liu với gừng, tỏi, nước chanh và ớt, sau đó cho thịt gà vào, trộn đều  thịt gà rồi ướp trong 30 phút.
Trong 1 bát khác, trộn hành với 3 muỗng canh dầu ô liu, thêm bột nghệ trộn tiếp. Sau đó cho hỗn hợp này vào thịt gà, trộn tiếp.
Cho thịt gà vào chảo đảo cho đến khi chín.
Sau đó, cho nước cốt dừa vào, nêm thêm ít muối và hạt tiêu. Đảo đều, đậy vung và om nhỏ lửa trong khoảng 20 phút là được.
Cho thịt gà nấu gừng kiểu Thái ra bát rồi thưởng thức với cơm nóng nhé!


Chúc các bạn thành công và ngon miệng với món thịt gà nấu gừng kiểu Thái nhé!

Kẹo Sữa (Theo Thislifeofbliss)

Các món kho ngon cho bữa cơm gia đình

Các món kho ngon cho bữa cơm gia đìnhCó rất nhiều món kho ngon mà chị em có thể nấu cho cả nhà thưởng thức trong những ngày giao mùa nhé!

Thịt bò kho gừng

Nguyên liệu:

- Thịt bò: 300 gr

- Gừng: 1 mẩu to

- Sả: 1 củ

- Hành: 1 củ

- Tỏi: 1 củ

- Hạt tiêu, hạt nêm, gia vị, dầu ăn.

Cách làm:

- Gừng rửa sạch đất cát, thái chỉ, một phần thì băm nhỏ. Sả bóc bỏ bớt phần vỏ ngoài, rửa sạch, đập dập rồi cắt khúc, một phần gốc thì băm nhỏ. Hành, tỏi bóc bỏ vỏ, sửa sạch, băm nhỏ.
- Thịt bò rửa sạch rồi thái hình quân cờ. Ướp thịt với một ít hạt nêm, gia vị, hạt tiêu, dầu ăn, một nửa chỗ hành tỏi băm nhỏ và chỗ sả, gừng băm nhỏ.

- Làm nóng dầu ăn trong một chiếc nồi, cho hết phần hành, tỏi, gừng, sả còn lại vào xào thơm.

- Cho thịt bò vào xào, đảo đều thật nhanh tay cho thịt săn lại thì thêm nước vào đun.

- Khi nước sôi thì hạ lửa, đun thịt liu riu cho đến khi thịt chín mềm và nước cạn chỉ còn sền sệt ở đáy nồi là được.

Thịt kho dưa

Thịt lợn mềm, thơm, kết hợp cùng vị chua dịu của dưa cải khiến món thịt kho dưa trở nên thật ngon miệng và hấp dẫn cho bữa cơm chiều.

Nguyên liệu:


- 500gr thịt ba chỉ

- 1 bát dưa chua

- Hành tím, gia vị, nước hàng,nước mắm, dầu hào
Cách làm:

- Thịt thái miếng vừa ăn, luộc qua thịt để cho thịt ra hết bọt bẩn rồi rửa sạch với nước.

- Rửa qua dưa cho bớt vị mặn và chua.

- Cho thịt vào thố, ướp cùng với hành tím, hạt nêm, nước mắm, dầu hào. Đổ nước hàng thắng từ đường vào để lấy màu cho thịt nhé. Ướp thịt trong vòng 30 phút cho ngầm gia vị.

- Cho thịt lên bếp đun tầm 20 phút đến khi thịt mềm.

- Sau đó, cho dưa vào. Đun tiếp đến khi nước trong nồi sền sệt. Nếu muốn ăn nhiều nước thì bạn chỉ cần đun đến khi dưa mềm nhé.

Cho thịt kho dưa ra đĩa và cùng thưởng thức với cơm nóng. Món ăn tuy đơn giản lại rất đưa cơm, nhất là trong những ngày giao mùa như thế này.

Thịt kho tương hột

Món thịt kho tương hột sẽ khiến bạn phải bất ngờ vì độ ngon và hấp dẫn.

Nguyên liệu:

- Thịt đùi: 300 gram

- Tương hột: 100 gram (Tương hột hay tương đậu nành được làm từ đậu nành ủ cho lên men. Được dùng để chế biến các món ăn chay và mặn)

- Gừng: 1 củ nhỏ

- Tỏi, gia vị: hạt nêm, đường, bột ngọt
Cách làm:

- Thịt rửa sạch với muối, xắt lát vừa ăn. Ướp thịt với 2 muỗng cà phê hạt nêm, ½ muỗng cà phê bột ngọt, ½ muỗng cà phê đường. Để 15 phút cho ngấm.

- Gừng bỏ vỏ, xắt sợi. Tỏi bỏ vỏ, băm nhuyễn.

- Đun nóng chảo dầu, cho gừng và tỏi vào phi thơm.

- Trút tương hột vào chảo, xào nóng.

- Kế đến, cho thịt đã ướp vào. Thêm tí nước, kho với lửa nhỏ cho thịt chín kỹ. Nêm gia vị lại cho vừa ăn.

- Tắt bếp, dùng nóng với cơm trắng rất ngon. Vị thơm thơm, bùi bùi của tương hột hòa quyện vào từng thớ thịt rất ngon và lôi cuốn.

Nguồn internet